Lão tướng người Anh suýt vuột mất cơ hội để có một ngày
chia tay trong mơ với đội bóng mà anh đã gắn bó suốt 17 năm trời, nhưng may
thay, những đồng đội trẻ của anh đã giành lại niềm tin.
Giấc mơ ấy vốn đã được dựng nên ngay từ một tháng trước,
khi Steven Gerrard thông báo quyết định chia tay CLB vào sinh nhật thứ 35 của
anh (30/5), thời điểm diễn ra chung kết FA Cup. Cho tới trước phút thứ 86 trên
sân Macron đêm thứ Tư (4/2), đã có những lúc, các cổ động viên Liverpool trên
các mạng xã hội Twitter, Reddit nói rằng họ đành “buông” giấc mơ.
Còn gì đẹp đẽ hơn một ngày chia tay trong hân hoan rước
cúp, lại chính là sinh nhật? Các cổ động viên Liverpool nhanh chóng mang những
biểu ngữ như “Đưa Stevie tới Wembley” lên các khán đài. Họ có thể không bao giờ
đáp trả được khát vọng Premier League cho người đội trưởng vĩ đại, nhưng ít nhất
cũng cần được đền bù bằng một chiếc cúp ngày sinh nhật, ngày chia tay. Ai ai
cũng kỳ vọng rằng, giấc mơ ấy sẽ trở thành hiện thực.
Sự bố trí của HLV Brendan Rodgers trong trận đấu này là vô
cùng bất ngờ. Họ là hai máy quét, hai chân phân phối bóng không màu mè nhưng hiệu
quả. Đó là cặp đôi đóng vai hai “buồng phổi” trong sơ đồ lịch thi đấu 3-4-3 (3-4-2-1) mà
Brendan Rodgers tạo ra. Không nhiều người đoán trước được việc ông sẽ để cả
Lucas Leiva lẫn Jordan Henderson lên ghế dự bị.
Nhưng thi đấu trong vai trò tiền vệ trung tâm thì thật bất
ngờ (anh thường đá tiền vệ công thời gian qua), và bắt cặp với Joe Allen thì
còn bất ngờ hơn. Việc Gerrard ra sân đã được đoán từ trước – Rodgers đang quyết
tâm dành mọi trận đấu cúp cho anh.
Bộ đôi Gerrard – Allen nhanh chóng bộc lộ những điểm yếu về
khả năng thu hồi bóng khi thường xuyên để Bolton tấn công trung lộ. Hoặc không
còn dẻo dai như khi còn trẻ, hoặc quá mỏng manh, họ dễ dàng bị lép vế trong những
pha va chạm cơ bắp. Họ cũng gặp rất nhiều khó khăn trước cách càn quét “chân đụng
chân” của đối thủ. Nói riêng về Gerrard, anh thực sự đã có một ngày khó khăn,
cho tới trước khi HLV Rodgers đưa ra những thay đổi, chủ yếu kể từ sau bàn thua
phút 59.
Khoảng 20 phút cuối trận, khi Neil Lennon yêu cầu các học
trò lùi sâu dựng tường trước vòng cấm địa, Emre Can thường xuyên dâng cao. Jordan
Henderson vào sân, Gerrard đỡ nửa phần việc. Philippe Coutinho tỏ rõ sự xuống sức,
nhưng vẫn cố gắng mỗi khi bóng đến chân. Raheem Sterling, Fabio Borini chạy như
không có phổi. Nói như một Kopite trên Reddit thì, Gerrard đã “tránh sang một
bên” cho các đồng đội trẻ bắn phá đối thủ. Trong một bức tranh đầy màu sắc ấy,
người đội trưởng Gerrard vẫn xuất hiện, nhưng không còn là nhân vật chính như
những ngày trước kia.
Coutinho có một cú vung chân đẹp mắt đưa bóng từ ngoài vòng
cấm dội xà ngang nảy vào khung thành. Can có một cú bấm bóng thông minh loại bỏ
toàn bộ hàng thủ Bolton để Sterling dứt điểm san bằng tỉ số(Livescore). Đó chẳng phải
chính là những hình ảnh của chính Gerrard trước kia hay sao?
Cả ba có thể không bao giờ đạt tới đẳng cấp của Gerrard,
nhưng vào lúc này, mỗi người trong số họ đã và đang cố gắng hết sức để có được
một phần của thủ quân vĩ đại. Mong muốn của các cổ động viên đang được hiện thực
hóa qua những đôi chân trẻ của Henderson, của Can, của Coutinho. Đêm thứ Tư
trên sân Macron, các đồng đội trẻ đã tiến thêm một bước trong mục tiêu đưa
Gerrard tới giấc mơ sinh nhật giành cúp chia tay.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét